Trải nghiệm một chuyến bay của hàng không tư nhân

Standard

Trước khi lên khoang hành khách của chiếc Airbus A320 từ Hà Nội vào TP HCM trưa ngày 12/3 , tôi nhận được lời “cảnh báo” từ người bạn rằng “phụ nữ thì khi nào cũng muốn… kiệm ước nhưng bay trên trời thì… không nên đánh đổi em nhé”.

Nhưng những cảnh báo đó tợ hồ đã quá muộn. Bởi sau khi xin được tha thứ viên chức mặt đất vì vào tới tàu bay còn sử dụng phôn di động , tôi đã bước vào hành trình bay dài 1 giờ 45 phút với hãng phưởng chức tư nhân VietJet Air.

Cô tiếp viên trong cách ăn mặc “thiếu sinh quân” năng động và nụ cười tươi thật tươi chỉ cho tôi chỗ ngồi với giọng con gái Sài Gòn ngọt lừ. Không biết có phải vì nụ cười rất tươi hay bởi chiếc tàu bay rất mới , còn chưa kịp có các loại “mùi” mà ta vẫn thường thấy khi bay trên các chuyến bay cũ mà tâm cảnh của tôi cũng như các giác quan đều có cảm giác dễ chịu.

Và rồi cái cảm giác ấy được hiện thực hóa khi tôi đặt mình xuống chiếc ghế da êm ái , sạch sẽ và khá rộng. Chuyến bay có khoảng hơn 100 hành khách , và nhiều người ở đây là lần đi hàng đầu đi máy bay.

Cô gái ngồi bên cạnh tôi khá lúng túng với chiếc dây bảo hiểm , cô thắt nhầm đầu dây nọ với đầu dây kia rồi ngượng nghịu cho biết đây là lần đầu cô đi tàu bay. Tôi hỏi chuyện mới biết cô gái này tên là Nguyễn Thúy Bình là công nhân khu công nghiệp Linh Trung – Thủ Đức – TP HCM. Bình đi làm thuê nhân hậu khi chưa lấy chồng tới bây chừ đã một nách hai con ( hơn chục năm ). Mỗi năm cô về quê ( Nam Định ) được một lần vào dịp Tết hoặc hè ( khi bọn trẻ được nghỉ học ). Những lần về quê hiếm hoi đó , cô và gia đình phải Dự bị tài chính từ rất lâu bằng cách tiết kiệm đồng lương nhỏ mọn hàng tháng và chỉ dám đi ôtô.

Bình kể , cách đây không lâu , cô ấy xem tivi và biết có hãng phưởng chức mới mở đợt bán vé máy bay giá rẻ 499.000 đồng một lượt. Tính đi tính lại , cô thấy giá tiền này cao hơn phí tổn đi ôtô của cả gia đình không nhiều. Thế là , hai thất gia lên kế hoạch góp nhặt , rồi vay bợ của bà con thêm 3 triệu đồng nữa để “cả nhà cùng bay”. Bình cho biết cô ấy mừng đến phát khóc khi cầm vé tàu bay trên tay để trải nghiệm chuyến bay đầu tiên trong đời.

Tôi ngồi nghe cô ấy kể mà quả tình thấy xúc động khôn xiết. Tôi nhớ lại , lúc làm thủ tục tại quầy , tôi có chuyện trò với một vị nhà buôn tên Lâm. Anh này thể hiện tâm trạng rất vui chia cho tôi xem một tấm vé khứ hồi giá hơn 4 triệu đồng. Và theo phân tích của anh , nếu mua theo phương thức truyền thống , anh phải bù cho chuyến đi thêm hơn 1 triệu đồng nữa. Tôi nghĩ cũng phải thời buổi có nhiều trở ngại hoặc thiếu thốn , nhiều thứ đang thi nhau đội lên , bớt đồng nào hay đồng ấy.

Tôi là người đi tàu bay khá thường xuyên. Tuy nhiên , tôi không có thói quen hỏi chuyện ai đó vì ý rằng làm như vậy chẳng hề lịch sự và có tác động đến một điều gì đó đến hành trình bay của người khác. Tuy nhiên , trên chuyến bay của Vietjet Air hôm đó , có lẽ do sự háo hức hay có điều gì tựa như duyên , tôi lại hỏi han hết người này đến người khác. Trên chuyến bay đó , tôi còn hỏi chuyện cả cô tiếp viên có cái tên rất nam bộ châu phi là Thanh Tuyền.

Không biết có phải cách xô đẩy câu chuyện của tôi mà Tuyền kể cho tôi nghe về quãng thời kì cô được Vietjet Air đưa đi đào tạo ở nước ngoài cho đến lúc trở về làm việc ở Việt Nam. Cô cho biết khác với các chuyến bay thường nhật khi xuống mắt đất , tiếp viên có khoảng thời gian ra ngoài du ngoạn. Nhưng khi đầu quân cho hãng quáng dã thế hệ mới này , cả ngày Tuyền cùng với phi hành đoàn ở trên tàu bay. Lý do là các chuyến cứ tiếp nối nhau 6 chặng đi và về trong một ngày , vì thế , mỗi tuần , cô chỉ nghỉ 1-2 buổi , còn lại là ở trên tàu bay cả ngày.

tự nhiên , tôi thấy băn khoăn đến lạ nếu mà là tôi , không nhất định tôi đã chịu bị giết quãng thời kì bay nhảy ở dưới mặt đất để giam mình trong buồng tàu bay suốt 24 giờ như vậy. Và rồi , tôi hiểu , các em ở đây có niềm ham mê nghề nghiệp. Họ phục vụ người ốm hành khách không chỉ thuần tuý là một tiếp viên quáng dã mà có lẽ , họ đang làm việc bằng cả cái tâm mình.

Trên chuyến bay này , tôi còn thấy chịu tác động hoặc ảnh hưởng rõ rệt bởi shop bán hàng di động của Viejet Air. Hãng quáng dã tư nhân này hoạt động theo mô hình giá rẻ ( Low Cost Carrier ) vốn đã rất phổ cập ở các nước trên thế giới. Vì thế mà , tiền ăn trên tàu bay không bị tính vào giá vé. Tôi liếc vào menu và thấy toàn những thứ mình thích ăn từ cơm nóng , phở mì tới bánh kẹp. Điều tôi chịu tác động hoặc ảnh hưởng rõ rệt là dù mua hàng ở trên trời nhưng giá cả lại chẳng trên trời chút nào. Một tách trà lipton , giá 15.000 đồng , một ly cafe nóng hổi trên tàu bay , giá khoảng 12.000 đồng. Điều tôi thấy kinh ngạc là thường nhật tôi luôn nghĩ mình cần phải ăn kiêng cho vóc dáng thế mà trên tàu bay này tôi ăn liền 2 suất cơm gà.

Tôi không có thói quen so sánh service của hãng quáng dã này với hãng tải khác. Tôi quan niệm quãng thời kì đi lại trên đường là khoảng thời gian chết. Nhưng , chuyến bay này tôi thực sự bận rộn và cảm thấy thú vị với những nghĩ suy rằng: Ở trên cùng chuyến bay mà mọi người có xác xuất trò chuyện , san sớt với nhau điều gì đó thì quãng đường bay như được rút ngắn nhiệm kì và thật ý nghĩa.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s